Vài năm gần đây, có thể gọi là “thời của Thái Hòa” khi anh liên tiếp nhận được các vai diễn nặng ký trong những phim điện ảnh cháy vé phòng chiếu. Mùa giáng sinh tới, Thái Hòa sẽ tiếp chọc cười khán giả trong phim Tèo em, “sánh vai” cùng Johnny Trí Nguyễn… Phóng viên đã có cuộc trò chuyện với chàng diễn viên “môi gợi cảm” để nghe anh san sớt những chuyện đời, chuyện nghề…
Không có gì để che giấu
PV: Từ rất lâu, khán giả đã không còn lạ gì một cu Hù nghô nghê, chị Hội “bóng lộ” hay đại ca Long ruồi ăn chơi khét tiếng, … Vậy, Thái Hòa ngoài đời có giống điểm nào với các nhân vật trên phim ảnh không?
Có, giống cái mặt nè (cười). Tôi đùa thôi, chứ những vai diễn trên phim và tôi thực thụ khác, khác rất nhiều. Thỉnh thoảng khán giả thường nhầm tưởng tính cách vai diễn cũng là tính cách diễn viên ngoài đời. Trên thực tại, cũng có nhiều diễn viên trên phim diễn làm sao hoá ra đời cũng tương tự như vậy.
Còn con người tôi, rất khác với những vai diễn. Đôi khi, tôi cũng sợ khán giả hiểu lầm, tưởng rằng tôi ngoài đời cũng nói nhiều và vui nhộn như trên phim. Có nhẽ khi gặp tôi, họ sẽ thất vọng. Tôi trầm tĩnh, ít nói và có vẻ như ngại giao thiệp với người lạ. Còn đối với bạn bè thân tôi thoải mái hơn, quậy hơn. Nghe có vẻ … “đa nhân cách”, nhưng mà con người tôi là vậy, chẳng có gì để che giấu.
Nói không có gì để che giấu, sao lúc nào gặp Thái Hòa cũng thấy anh đội mũ lưỡi trai sùm sụp, cúi gằm, trông … rất “bí ẩn”?
Chỉ là khi đến chỗ nào mà không muốn gây gổ chú ý tôi mới đội nón thôi. Nhiều người ngang qua, chắc thấy tôi quen quen cũng dừng lại … dòm, tôi cụp nón xuống vầy nè, bặm môi lại là chẳng ai nhận ra nữa. Diễn viên “môi gợi cảm” mà (cười). Mà nhiều khi tôi đội nón là để che đi mái tóc lờm xờm. Dự sự kiện hay gì đó thì mới chỉnh tóc, chứ đời thường ai làm vậy để chi đâu. Vả lại tôi lười đi đến tiệm cúp lắm, có khi còn tự cắt tóc cho mình.
Thái Hòa và Johnny Trí Nguyễn trong phim Tèo em
Từng tự nhận mình không thanh, không sắc, vậy mà Thái Hòa lại vô cùng có duyên trên sân khấu kịch và giờ đây là diễn viên điện ảnh rất ăn khách, vậy để có được Thái Hòa, nhà sản xuất phim có phải “chịu chi”?
Có thể tôi nói ra đây bạn không tin, nhưng thật sự với tôi cát-sê cao hay thấp không quan trọng bằng việc người ta làm phim có nhiệt huyết, có đàng hoàng hay không. Bạn cũng biết rồi đó, ngày xưa lúc còn long đong, nhiều khi diễn xong tiền chỉ đủ ăn tạm mấy ngày mà cỡ nào tôi cũng dám đóng. Giờ đây, khán giả dành nhiều tình cảm hơn cho tôi, nên tôi tự nhủ mình chọn vai, hay làm bất cứ việc gì cũng nên cẩn thận hơn.
Nghệ thuật mà, ai dễ dãi rồi cũng sẽ tự giết mình thôi, tiếng tăm có thể đến, có thể đi nhanh lắm, như chớp mắt vậy đó. Nên không phải vì tiền cao mà tôi nhận vai, càng không phải vì tiền thấp mà tôi bỏ vai. Chỉ là tôi cẩn trọng hơn trong việc lựa chọn vai diễn để bảo vệ những gì mình đã gây dựng.
Vậy tiêu chí chọn vai của anh ra sao?
À, tôi không đòi mức cát-sê đâu, mà tôi chọn đạo diễn làm việc cùng. Người làm với nhiệt huyết và đàng hoàng thì vai kiểu nào, tiền ít tiền nhiều ra sao, … tôi đều “chơi” hết (cười). Như phim “Lấy chồng người ta” của anh diêm sinh, công cán đâu bao nhiêu, lại còn cực nữa, nhưng được làm việc với một người đạo diễn nhân kiệt, nghiêm chỉnh trong nghệ thuật như thế tôi vẫn thấy mình được trả công quá cao.
Thái Hòa nhận được điều gì sau những vai diễn của mình?
Thật ra, mỗi vai diễn lại mang cho tôi những triết lý sống khác nhau, và nhiều khi tôi thấy mình nhìn rõ bản thân hơn, hiểu hơn về những cảnh đời khác nhau trong cuộc sống. Càng thấu hiểu cuộc đời bao nhiêu người ta sẽ càng sống thanh thoát nhẹ nhõm hơn bấy nhiêu. Nói đi thì cũng nói lại, điều nhận được đầu tiên là tiền (cười). Thiệt mà, diễn viên thì cũng phải sống như người thường ngày thôi, tuy tôi đùa đấy, cơ mà tôi đã nói rằng, mình không có điều gì phải giấu giếm người khác cả.
Điện ảnh là cuộc chơi khó, nhưng hích
Chân ướt chân ráo đi lên từ sân khấu, và bây chừ đã chinh phục được khán giả màn ảnh rộng. Ai cũng nói rằng, điện ảnh đã đưa cái tên Thái Hòa lên một bậc danh vọng mới, tinh quái hơn?
Tôi không so sánh giữa sàn diễn và điện ảnh đâu. Nếu không bắt đầu từ sân khấu chắc tôi đã không bao giờ có được như ngày bữa nay.
Bởi sàn diễn đã giúp tôi kiến lập tăm tiếng để bước qua điện ảnh, giúp tôi cứng cáp, bản lĩnh hơn từ việc viết kịch bản hay làm đạo diễn dựng vở. Hằng đêm được xúc tiếp trực tiếp với khán giả là những giây lát rất đáng nhớ trong cuộc đời tôi. Nên dù là phim, hay kịch cũng đều tiếp sức cho tôi tiếp kiến sống với ham mê của mình.
Thái
Thông tinTrung tâm đào tạo đồ họavà tư duy kiến trúc Raun Studio được thành lập và gây dựng vào cuối năm 2011 dựa trên sự cố vấn của các chuyên gia, kiến trúc sư và giảng viên tại các trường ĐH lớn cùng sự nỗ lực của các cán bộ đội ngũ nhân viên trẻ nhiệt huyết. Tính đến nay, trung tâm đã đào tạo thành công nhiều học viên xuất sắc và đạt thành tích cao trong học các cuộc thi thiết kế. Hiện nay lĩnh vực đào tạo tại công ty bao gồm: Chuyên đào tạo: -Đào tạo đồ họacác bộ môn autocad, photoshop,3ds max, revit architecture....; -Đồ họa kiến trúc và kĩ thuật diễn họa máy; -Tư duy kiến trúc: các lớp học bổ trợ kĩ năng mềm, kĩ năng sáng tác thiết kế; -Trải nghiệm kiến trúc thông qua các công trình kiến trúc thực tế. |
Điện ảnh là một cuộc chơi khó, nhưng dường như đối với Thái Hòa, mọi thứ đang rất thuận lợi?
tiện lợi thì không phải đâu, nhìn ngoài thì như vậy thôi, chứ bên trong cũng "phàm tục" lắm. Như bạn nói đó, điện ảnh là một cuộc chơi khó, rất khó, nên khi nhận một vai trong phim điện ảnh, tôi hầu như đã từ khước hết tuốt luốt những công việc khác chỉ để tụ tập vào vai diễn của mình. Bởi thế nên tôi "thất thu", có khi còn khốn đốn vì … kẹt tiền. Nếu chỉ xét về vật chất, rõ ràng điện ảnh lấy của tôi nhiều hơn, và con đường phim nhựa của tôi cũng gập ghềnh lắm. Nhưng xét về ý thức, quả là điện ảnh lại đem đến cho tôi những điều hết sức thích.
Giờ đây, khi đã áp tống rất nhiều vai diễn đa dạng, được xác nhận là một diễn viên đa năng, anh đã cảm thấy mình thành công trong sự nghiệp chưa?
Ai thế nào thì tôi không biết, nhưng với cá nhân chủ nghĩa tôi thì việc đánh giá sự thành công hay không thành công rất khó để nói khi còn đang theo nghề. Bởi dù gắng đến đâu, không ai có thể biết trước được tương lai của mình, không ai có thể tiên liệu được trên đường đời, sự nghiệp mình sẽ vấp phải những cái gì.
Ranh giới giữa thành công và thất bại trong nghề này phong thanh lắm, sẩy chân một cái thì tiêu tán ắt là chuyện rất thường. Dù cả trăm vai được khán giả yêu mến, nhưng một hai vai bị thất bại, mờ nhạt thì cũng khó khăn lắm. Nên, tôi nghĩ, đến khi ngưng diễn rồi tôi sẽ dành thời gian để chiêm nghiệm, để đánh giá lại bản thân xem là mình đã từng diễn như thế nào, có những vai ra sao.
Còn ngày nay tôi chỉ đang thấy là mình đã đi đúng hướng, tôi thèm khát được làm nghề và luôn muốn được tiếp tục chứ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ rẽ ngang. Được làm việc mình yêu thích, sống được với nó và ham nó, thì xét về góc cạnh cuộc sống, đó hẳn là thành công, phải không ?
Nói “đại náo” nghe ghê quá
Sắp tới đây, Thái Hòa lại “đại náo” màn ảnh rộng với vai diễn anh Tèo ngu ngơ trong phim Tèo em của đạo diễn Charlie Nguyễn, trailer của Tèo em nhận được rất nhiều phản hồi tích cực, Thái Hòa có thể tiết lộ một chút về vai diễn của mình?
Nói “đại náo” nghe ghê quá, vì cũng không ai dám chắc về thành công của một bộ phim cả, đặc biệt là người trong cuộc lại càng không nên nói nhiều, nhỉ? Nội dung phim thì có thể sơ sài thế này, phim kể về hai nhân vật sống ở hai thế giới khác nhau - người lanh lợi, lịch duyệt - kẻ cù lần, ngô nghê. Họ buộc phải lên cùng chuyến xe định mệnh đi về thị xã Sa Đéc, chạy đua với thời kì nhằm cứu vãn một mối tình.
Trên đường đi, chính sự dị biệt và xung đột giữa họ đã sinh ra nhiều cảnh huống hài hước và tréo ngoe. Nhưng vượt lên bít tất, sự dị biệt ấy khiến họ có thể bổ sung cho nhau, ảnh hưởng và làm thay đổi con người nhau. Tôi đóng vai Tèo em khù khờ, Trí Nguyễn vai anh Tí lịch duyệt, sang trọng, phong độ… Tí-Tèo thân thiết vậy thôi, chứ trên phim là hai anh em … “khác cha khác mẹ” á. Tôi chỉ kể được nhiêu đây thôi, kể nữa anh Charlie “chém” tôi mất (cười).
Thời khắc cuối năm này, Thái Hòa có quá bận rộn không? Liệu có đủ thời kì để dành cho gia đình không?
Thường thì cuối năm tôi lại không bận mấy. Bởi phim ảnh dành chiếu Tết thời giờ này cũng xong hết rồi. Thời kì rảnh tôi hay về thăm mẹ, mẹ có tuổi rồi vẫn hay nhắc tôi luôn. Từ khi cha mất, mẹ cũng buồn nhiều…
Cha anh mất khi anh đang quay Long Ruồi, hoàn cảnh đó, chắc rất khó vượt qua?
Tôi nhớ khi nghe tin ba tôi mất, lúc ấy tôi và Tina Tình phải diễn cảnh nô đùa với nhau trong phim Long Ruồi. Mặt cười tươi mà tuỳ thuộc tôi run rẩy. Tim tôi nhói lên từng chập, cố để không đánh rơi chiếc mặt nạ của mình. Tina cũng biết chuyện nên đột nhiên òa khóc. Thấy cảnh ấy, tay tôi buông thõng, đầu nóng ran, cơn nghẹn ngào dồn ứ trong lồng ngực, nước mắt ngập mi, nhưng tôi cố không để mình khóc.
Đúng lúc tôi đã quá sức chịu đựng thì đạo diễn cho nghỉ, tôi lao nhanh vào bệnh viện… Mà thôi chuyện buồn không nhắc nữa … Giờ, tôi chỉ nhớ những kỷ niệm với ba thôi. Hồi nhỏ tôi lì, quấy nhiễu lắm, ba đánh nhiều, cũng lo âu và thất vọng về tôi nhiều nhất trong mấy anh em. Cũng may mà tôi đã kịp đạt được chút công danh để ba yên lòng nhắm mắt.
Ly hôn cũng đã lâu, vậy với con trai và người vợ cũ, anh đã thường nhật được chưa? Có thẳng về thăm? Hỏi chuyện?
Thôi, bỏ qua chuyện này nhé, chuyện qua lâu rồi mà. Tôi không muốn nói gì cả, bởi đó là chuyện riêng tư. Mà dù có nói gì đi chăng nữa, tôi cũng không chắc rằng lời mình nói liệu có gây tổn thương đến những người nhà xung quanh tôi hay không? Nên thôi, như tôi đã nói, chuyện buồn đừng nhắc nữa…
Còn về người vợ trẻ thì sao? Anh hạnh phúc chứ?
Vợ tôi là kiểu người càng tiếp xúc càng thấy dễ thương, chắc là với tôi thôi (cười). Bởi lúc mới gặp lần đầu, nhìn vào ngoại hình cô ấy là tôi không thích liền. Nhưng dần dà về sau, cô ấy khiến tôi yên tâm hơn, bình yên hơn bởi cô ấy có thể chia sẻ, thông cảm với tôi rất nhiều điều trong cuộc sống.
Cô ấy giúp tôi thăng bằng hơn trong cuộc sống và trưởng thành hơn trong nghĩ suy. Đó là một nét đẹp bên trong mà đến khi yêu cô ấy tôi mới cảm thấy rằng quả là mình đã hết sức may mắn. Hiện tại tôi đang trong tuổi hạnh phúc nhất của hôn nhân, giờ là vậy và sẽ nắm mãi mãi như thế.
Cảm ơn Thái Hòa đã chia sẻ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét