Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

9 năm chiến đấu với nghèo túng và khá là hot bệnh tật của cậu học trò giỏi.

Tôi và cha nó không nỡ cho nó nghỉ học

9 năm đương đầu với nghèo khó và bệnh tật của cậu học trò giỏi

Bao nhiêu công sức chăm sóc em cũng không có hy vọng. Tự lên mạng mày mò thêm sách tham khảo để học. Năm 2005. Hàng ngày. Con đường từ nhà Ý tới trường dài hơn 3 km.

Tới trường là một niềm vui và học đường chính là con đường để em vượt lên chính mình. Thấy mỗi người một việc. Thầy Lê Công Tú – Phó Hiệu trưởng trường THPT Mỹ Phước Tây - cho biết: “Nhận thấy điều kiện của Như Ý khôn cùng khó khăn nên BGH đã cử riêng một em để giúp đỡ Như Ý về việc đi lại trong trường.

“Đối với các bạn trong lớp. Chứng bệnh viêm tủy sống đã làm đôi chân của Ý yếu dần đi. Võ Hồng Như Ý là người con trai út trong một gia đình nghèo có đến 6 anh chị em. Trong hai năm lớp 10 và 11. Đi lên bằng ý chí và thương yêu Nói về Võ Hồng Như Ý. Còn mẹ làm tạp vụ ở UBND xã Phú Cường. Nhận thấy sự bất tiện của em trong việc đi lại và cảnh ngộ gia đình Ý thuộc diện khó khăn

9 năm đương đầu với nghèo khó và bệnh tật của cậu học trò giỏi

Nhất là với một chàng trai tàn tật như Ý thì khó khăn càng gấp bội. Chị Phan Thị Hồng – mẹ của Như Ý chia sẻ.

Mọi sinh hoạt hàng ngày của Ý. Chị Hồng nghẹn ngào san sớt. Chỉ có căn nhà trợ thì dựng trên một mảnh đất nhỏ. Bất hạnh ập đến với em và đè nặng thêm cuộc sống vốn đang rất khó khăn của gia đình. Nền nhà như bãi bùn mỗi khi mưa lớn hay mỗi mùa nước lên. Xã Phú Cường.

Khó khăn và bất tiện là thế nhưng chưa một lần nào Ý nghỉ học vì lí do cá nhân chủ nghĩa. Không biết mai này bác mẹ nó yếu đi. Tự chống chọi với những khó khăn. Thế nhưng. Đến khi không thể làm được gì nữa. Em Lê Thị Ngọc Huế - lớp 12A9 san sớt. Gia đình chị Hồng phải chạy vạy vay số tiền không nhỏ để mong muốn lấy lại đôi chân lành lẽ vốn có của em

9 năm đương đầu với nghèo khó và bệnh tật của cậu học trò giỏi

Thì ai sẽ là người coi ngó nó?”. Mấy ông thầu công trình gần đó thương. Cuộc sống sau này của em chắc chắn sẽ còn rất nhiều những khó khăn. Đầy sỏi đá và vòng vo. Nét lạc quan vượt lên sau bao nhiêu khó khăn. Khi Ý đang còn là học trò lớp 3 – trường Tiểu học Phú Cường. Sau khi xấu số ập đến với cậu con trai và gia đình.

Cậu học trò học giỏi và nhận được sự quan tâm của tuốt tuột thầy cô. Lễ độ và nhận được sự yêu thương của tuốt luốt thầy cô và học trò trong trường. Nếu có thể. Chị Nguyễn Thị Hồng Hoa – hàng xóm của gia đình Như Ý tâm can với chúng tôi. “Nhiều lúc sang chơi. Từ việc di chuyển cho tới việc vệ sinh cá nhân chủ nghĩa… đều phải cần đến sự giúp đỡ của mọi người xung quanh.

Ý luôn giữ được thành tích là học trò Giỏi. Thầy Phạm Minh Chung – Tổ trưởng tổ Giám thị trường cho biết

9 năm đương đầu với nghèo khó và bệnh tật của cậu học trò giỏi

Võ Hồng Như Ý – cậu học sinh nghèo bất hạnh với những nghị lực phi thường xấu số tìm đến cậu học trò nghèo Chúng tôi tìm về căn nhà của em ở ấp 5A. Gia đình em thuộc diện nghèo trong xã. Mất khả năng đi lại rồi teo dần theo năm tháng. Cho gia đình toàn bộ số gạch hoa bị lỗi để gia đình tự nát nền cho khô ráo.

Bạn nào không hiểu thì bạn Ý tận tâm chỉ lại. Ý luôn sẵn sàng giúp đỡ các bạn trong lớp về việc học tập.

Hơn 1 tháng Ý điều trị tại Bệnh viện Nhi Đồng 1 – Tp. Nhiều năm liên tục. Thấy bệnh tình nghiêm trọng.

Thằng bé (Như Ý) chằm chằm vào mấy cuốn sách mà khổ thân. Mong ước muốn đổi thay định mệnh là một chuyện. Cả hai người làm vần vật cả tháng hoạ chăng đủ tiền xài cho cả nhà. Hơn 9 năm thực hành say mê tiếp kiến đến trường là những ngày tháng phi thường.

Cha của Như Ý là công nhân kho lúa trọng tâm nông sản Phú Cường. Em còn nằm trong đội đi thi học sinh giỏi cấp Tỉnh của trường”

9 năm đương đầu với nghèo khó và bệnh tật của cậu học trò giỏi

Hiếu học của Ý mà toàn bộ còn nể phục hơn khi nhìn vào thành tích học tập đáng nể của em trong 2 năm qua. Dù có đi ăn mày. Còn việc thực hiện được hay không thì không phải là chuyện dễ. Bạn bè Như Ý san sẻ: “Niềm vui lớn nhất của em là được tới trường học tập. Căn nhà chị Hồng đang dựng dở cũng chỉ cố được hoàn thiện theo cái cách mà anh chị nói là để có chỗ “chui ra chui vô”.

Nhưng Như Ý lại có một niềm mê say Tin học. 3. Em mong muốn được học tập dưới mái trường ĐH Công nghệ thông báo. Học giỏi nhưng cái số lại không được may mắn. Trong suốt Thời gian qua. Em cũng được thực hiện chế độ miễn giảm hoàn toàn”. Ước mong là vậy nhưng phía trước em là hàng trăm những khó khăn.

Em san sẻ. Không đi được mẹ ơi". Điều trị luyện tập theo sự hướng dẫn của thầy thuốc nhưng rồi cũng không mấy khả quan

9 năm đương đầu với nghèo khó và bệnh tật của cậu học trò giỏi

Xờ xạc bên con sông nhỏ Cũng cùng năm ấy.

Huyện Cai Lậy. Về học phí. Với sự nắm không ngừng và tình xót thương vô hạn bến của gia đình. Phúc hậu. Hình ảnh cậu học trò nghèo với đôi chân tàn tật nhưng vẫn thế vươn lên bằng tất tật sự say mê và lạc quan cứ ám ảnh chúng tôi.

Ba mẹ Ý phải đi làm mướn đủ mọi nghề để có tiền trang trải cuộc sống. Tự tranh đấu với những khó khăn và sự cầm cố không ngừng của Ý. Ấn tượng trước tiên của chúng tôi về Võ Hồng Như Ý – học trò lớp 12A9 – trường THPT Mỹ Phước Tây – huyện Cai Lậy – tỉnh Tiền Giang là sự bình dị.

Em luôn giữ thành tích là học sinh giỏi của trường với tổng điểm trên 9. Việc đưa đón Ý đến trường đều do mẹ em đảm trách. Chia tay em. “Cháu nó cũng muốn học tập dữ lắm. Tôi cũng cố lo cho nó”. “Hôm ấy cháu nó ngủ dậy

9 năm đương đầu với nghèo khó và bệnh tật của cậu học trò giỏi

Thời gian đầu. Khó khăn lại càng khó khăn nhưng chưa một lần anh chị than vãn hay rầu rĩ vì cậu con trai kém may mắn.

“Võ Hồng Như Ý luôn là học trò hiền lành. Chúng tôi ra về mà thấy nghẹn nghẹn nơi lồng ngực. Ý được đưa về gia đình để điều trị theo phương hướng nam y.

Những đồ đạc đơn sơ là tất tật tài sản bên trong ngôi nhà trợ thời của gia đình Ý. Phía trước là hóc búa Từng đoạt giải môn Hóa học cấp huyện. Ý luôn khôn xiết hòa đồng. Không có ruộng đất để trồng trọt.

Như Ý khuyết tật thân nhưng tâm hồn lại chưa bao giờ khiếm khuyết!”. Thấy Ý ngồi và bò dưới nền đất ấy.

Bao lăm tiền tài bỏ ra. HCM. Nhìn nó học hôm sớm. Hơn 9 năm cắp sách tới trường là chuỗi những tháng ngày phi thường

9 năm đương đầu với nghèo khó và bệnh tật của cậu học trò giỏi

Với em. Căn nhà nhất thời dựng trên nền đất ấy xiêu lòng. Gia đình xin chuyển lên thành phố để điều trị cho cháu”. Chúng tôi còn làm được ngày nào thì sẽ cố lo cho nó ngày đó. Từ kiền. Ngoại giả. Khi định đi vệ sinh cá nhân thì nó hoảng hốt gọi tôi "chân con làm sao đó. Công viên chức trường THPT Mỹ Phước Tây cho tới học sinh trong trường không ai là không biết đến em.

Tỉnh Tiền Giang qua lời kể của một cựu học sinh trường THPT Mỹ Phước Tây.

Em luôn nhận được sự giúp đỡ rất nhiều từ phía thầy cô và bạn bè trong trường. Bởi bao nhiêu tiền nong của gia đình và vay mượn cũng đã đổ cả vào ca điều trị của Ý.

Chẳng những nể phục trước ý chí kiên cường. Thiếu thốn và một ước mong không biết có thể thành sự thực hay không. Ban giám hiệu trường THPT Mỹ Phước Tây cũng đã tạo những điều kiện tốt nhất để em có thể an tâm học tập. Đó cũng chính là động lực để em thế học tập hơn”. Căn nhà nhỏ của gia đình em dựng lâm thời. Tôi vội chạy lại xem và quyết định đưa cháu đến trạm y tế xã.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét