Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Chuyện gia đình tốt hơn 4 đời dệt hồn Tổ quốc.

Khi nào bán hết hàng mới lấy lại tiền

Chuyện gia đình 4 đời dệt hồn Tổ quốc

Trách nhiệm xen lẫn tự hào. “Chúng tôi được hưởng tiếng thơm” Sau giờ tan học.

Những lá cờ đất nước phấp phới tung bay. Đã 68 năm trôi qua nhưng ký ức về mùa thu Ba Đình lịch sử vẫn còn vẹn nguyên trong tâm thức những người thợ may cờ làng Từ Vân. Từng đường kim mũi chỉ được anh Phục trau chuốt sao cho nghiêm ngắn. Cờ Đoàn. Ngôi nhà ngập màu đỏ của cờ và bộn bề các phương tiện làm nghề.

Việc phục chế kỳ công. Tuy nhiên. May cờ đòi hỏi tỉ mỉ và cẩn thận. Anh Phục đưa tay thoăn thoắt chỉnh từng mép gấp lá cờ vừa hoàn thiện để đóng gói. Để chuẩn bị cho Tổng khởi nghĩa năm 1945. Với tay nghề đã có. Hương Nghề truyền thống của gia đình Chúng tôi tìm về Từ Vân khi cả nước náo nức chuẩn bị kỷ niệm 68 năm cách mệnh tháng Tám và Quốc khánh 2/9.

Theo anh Phục. Không ít cửa hàng nợ lâu hoặc thua lỗ khiến anh đã khó khăn lại càng khó khăn hơn. Không kịp giao là hỏng việc của khách”. Khách hàng còn đặt cờ theo nhiều kích thước khác nhau. Ngoài mẫu thông dụng thường treo tại các gia đình. Anh còn may cờ Đảng. Anh phát triển may cờ. Khẩu hiệu. Hàng gấp lắm. Chị Xuyên vui vẻ góp chuyện. Anh phải vẽ lại hoàn toàn bằng tay vì có những phông chữ nay không còn dùng nữa.

Thế hệ các anh Nguyễn Văn Phục (con trai bà Đàm) và chị Đào Thị Xuyên (con dâu bà) vẫn hôm mai làm ra hàng triệu lá cờ phục vụ mọi miền Tổ quốc.

Con cái phải gửi sang bà nội để bảo đảm sinh hoạt. Làm băng rôn. Mất thời kì nhưng anh luôn cảm thấy hạnh phúc khi góp phần lưu giữ kỷ niệm cho nhiều người. Gia đình anh thường nhận thêm hàng để bà con trong xóm cùng làm. Anh Phục vừa tụ hội cho từng đường may vừa chuyện trò với khách: “Mọi người thông cảm.

Có ngày 4 lượt đi về trọng điểm đô thị. Nơi đây nổi danh với nghề thêu từ thế kỷ 16 bởi những đôi tay tài giỏi đã tạo nên nhiều sản phẩm tinh xảo. Anh Phục san sẻ. Ra nước ngoài hay tham dự vào nhiều dịp trọng đại của tổ quốc. Bỏ cả lô hàng. Từ ngoài sân. Diệu Hương. Bởi công thêu chỉ được 50. 000 đồng. Đều đặn bằng cả sự tận tình. Giá cả nguyên nguyên liệu tăng khiến sản phẩm gia đình anh cũng có chút lao đao.

Một lá cờ giang sơn anh bán lẻ nhàng nhàng là 12. Chỉ cần ngôi sao bị lệch là coi như bỏ đi. 000 đồng/ngày. Không chỉ có nghề may cờ mà nghề thêu của làng cũng không còn nhiều người đậm đà.

Lúc nông nhàn. Cửa hàng bán ra khoảng 25. Phục chế cờ… Anh kể. Cô con gái lớn Nguyễn Thị Thảo (13 tuổi) giúp mẹ phơi từng chiếc băng rôn vừa in chữ. Cách Hà Nội khoảng 35 km. Có những lá cờ thưởng được khách mang đến nhờ phục chế. 000 đồng. Hà Giang. Có giá trị nghệ thuật cao. Anh bán được cờ đốn phê duyệt các cửa hàng nên người làm trực tiếp hưởng lợi nhuận thấp. Mọi thứ thuận lợi hơn.

Vừa ăn xong bát cơm lại phải đèo hàng cho khách. Chính nên. Muôn nỗi khó khăn với nghề Thời kỳ đầu. Nhưng để làm được tuốt các khâu từ may

Chuyện gia đình 4 đời dệt hồn Tổ quốc

Anh đã theo bố học thêu. Xã Thắng Lợi (Thường Tín. Anh Phục cho biết. Tuy ở làng không chỉ có gia đình anh may cờ. Anh Nguyễn Văn Phục tâm niệm. Căn nhà cấp bốn 3 gian nơi ra đời của hàng triệu lá cờ giang san. Ủy ban khởi nghĩa đã mời những nghệ nhân hậu Vân làm cờ phục vụ Cách mạng.

Cờ làng Từ Vân đã góp mặt trong rừng cờ ngày 2/9/1945 với niềm kiêu hãnh thiêng. Anh chỉ cho chúng tôi lá cờ thêu dòng chữ “Quyết thắng” và nói: “Làm ra những lá cờ Tổ quốc. Chúng tôi chuyện trò với anh trong tiếng máy khâu dập ăn nhịp. Cũng giống như cây có gốc vậy. Những người láng giềng của anh lại có thêm thu nhập trang trải cuộc sống.

Không chỉ may cờ giang sơn. Từ hồi còn thanh niên. Lá cờ lớn nhất anh làm có diện tích 54m2.

Trước khi nói về nghề may cờ phải nhắc đến nghề thêu truyền thống của làng. Vì vậy. Trong cơn khủng hoảng kinh tế. Ngôi nhà 3 gian của gia đình anh Phục nằm trong một con ngõ nhỏ.

Song sau 20 năm cần cù. Chúng tôi hết sức hãnh diện”. Căn nhà mái ngói của gia đình anh Phục khuất dần nhưng sắc đỏ vàng của lá cờ sơn hà thiêng đã bắt đầu rạng lên những con đường của Thủ đô đón chào Ngày Độc lập.

Đến nay. Các con anh Phục trở về nhà. Mỗi sản phẩm làm ra đều thiêng và phải mài giũa đến từng chi tiết. Thế mà anh Phục chưa khi nào nghĩ đến chuyện bỏ nghề. Chuyển hàng rồi mới lấy lại tiền nhưng cũng không bao giờ mất”. Bà Đặng Thị Đàm – người làng Từ Vân còn nhớ như in những ngày phụ giúp bố làm cờ.

Đến những năm 90 của thế kỷ trước. Thêu thì chỉ nhà anh mới làm được. Nghề thủ công nào cũng vậy. Từ đỉnh cao biên cương hay hải đảo xa xăm. Anh phải cho các cửa hàng nợ để đảm bảo đầu ra.

“Có nhiều người mình không biết mặt. Anh Phục đã có lượng khách ổn định và gắn bó. Cô bé cẩn thận căn khoảng cách từng chiếc vì chỉ cần một cơn gió là mực lem.

Nghề may cờ nặng nhọc là thế nhưng anh Phục tâm niệm mình đang góp phần công sức để mang lá cờ linh nghiệm đến mọi miền giang san. Nghề thêu là nền tảng để có nghề may cờ của gia đình anh như hiện giờ. Khách đặt hàng qua điện thoại hoặc thư điện tử.

000-15. Cậu con trai Nguyễn Phương Nam (10 tuổi) cũng nhanh nhẹn đạp xe qua nhà hàng xóm để đặt hàng thêu. Treo ở đỉnh Lũng Cú. Ảnh: D. Vợ chồng anh Phục có khi thức đến 3 giờ sáng rồi lại dậy sớm làm hàng. Anh tự hào khi sản phẩm do chính mình làm ra có mặt tại nhiều hội nghị cấp cao.

Làng Từ Vân còn giữ nhiều nét cổ kính. Chiều về ngập nắng trong con ngõ nhỏ. Nay. Hàng dự trữ quanh năm nhưng khách thường lấy giao hội theo đợt. Gần đến ngày lễ. Chúng tôi trở về mà lòng còn vương vít và suy tư. Cờ các nước. Khi anh cầm lên đã rách thành mấy mảnh nhưng người ta quý lắm. Hà Nội). In. Đã 68 năm trôi qua. Khó khăn nhất vẫn là đầu ra.

Người làng Từ Vân còn mang nghề đi nhiều nơi truyền dạy. Sắp đến ngày 2/9 rồi. Nếu không cầu kì. Hàng hóa có thể gửi qua bưu điện hoặc anh Phục tự mang đến.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét