Thầy ra đề bài thủ công làm một lồng đèn ngôi sao
Tiếng bàn tán xôn xao. Cố kỉnh làm mười chiếc tua ở mỗi cánh của ngôi sao. HCM cũng là lúc tôi từ biệt chiếc lồng đèn trên bàn học của mình. Rồi đến bạn có chiếc lồng đèn có vòng tròn đẹp: “Dạ. Ba con làm giúp”.
Thầy chấm điểm các con dựa trên điều các con học được. Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần Còn một tuần nữa trung thu. Vừa săm soi trêu chủ nhân của những chiếc lồng đèn khác.
Chắc lồng đèn bự thì điểm lớn”. Nhìn đám học sinh lao xao với những chiếc lồng đèn. Các bạn có lồng đèn đẹp có vẻ vênh vác. Chúng tôi cắt giấy bao tập dán cho hai chiếc lồng đèn. Những ngôi sao được dán giấy pơluya trải qua. Tôi từ tâm cảnh vui sướng chuyển sang ỉu xìu. Hỏi: “Lồng đèn này do con làm?”. Thầy ôn tồn nói: “Các con cầm lồng đèn của người khác làm đến chấm điểm cho mình là thiếu chân thực.
Nhìn lồng đèn của các bạn. Hết thảy về chỗ ngồi. Tôi thoáng nhìn thấy 5 điểm. Từng bạn. Một nửa số ngôi sao còn lại rất đẹp. Mỗi năm cứ đến trung thu tôi lại thay giấy mới cho chiếc lồng đèn. Đến lượt mình và Hạnh. Cấp III. Người học hành đàng hoàng mới trở nên người hữu dụng. Đến cuối học kỳ I tôi đã ở trong năm bạn đứng đầu lớp.
Cả lớp tôi xốn xang hẳn. Thầy cầm hai lồng đèn ngắm nghía làm bộ ưa. Giá trị của con người là điều chính bản thân người đó làm được. Tôi tự tin hẳn lên. Tuy bị liệt hai chân nhưng Hạnh học khá giỏi và không hề tỏ ra tự ti. Chiếc lồng đèn ngôi sao ấy tôi mang về treo trên bàn học tí xíu của mình.
Thầy chỉ cười. Bạn nào nói: “Thầy thiên bẩm. Không đủ tiền mua giấy kiếng hay giấy màu để dán hai chiếc lồng đèn quá lớn. Tôi xách hai chiếc lồng đèn to tướng đến trường. 10 điểm thầy ghi trên một góc ngôi sao. Tre xước vào bàn tay tôi. 6 điểm trên hai chiếc lồng đèn đẹp nhất. Như vậy là ăn lận. Có cái có cả vòng tròn bao quanh.
Bài tập của các con mà nhờ người khác làm là các con thiếu lòng tự trọng.
Tôi ấp úng: “Lồng đèn của con không đẹp bằng của các bạn”. Từ hôm được chấm 10 điểm cho chiếc lồng đèn ngôi sao. Bạn lúng túng rồi đỏ mặt: “Dạ. Tranh thủ những buổi chiều chợ vắng khách ôn bài.
Kẽm đâm vào đầu ngón tay tôi đau điếng nhưng khi thấy được dạng hình hai ngôi sao chúng tôi rất vui. Lên cấp II. Chân bạn phải nẹp và đi lại phải chống nạng. Khoảng một nửa số ngôi sao của các bạn giống của tôi nhưng nhỏ hơn. Thầy chỉ vào bạn có chiếc lồng đèn dán giấy pơluya.
Đốt tre khá dài nên chúng tôi biết rằng nếu làm ngôi sao thì lớn lắm nhưng cũng không dám chặt nhỏ vì sợ chặt không đều. Chị nhà kế bên làm giùm”. Đáng lẽ thầy cho các con 0 điểm nhưng đây là lần đầu thầy tạm tha”.
Bước đến giữa lớp nét mặt nghiêm nghị. “Thầy gọi tên từng bạn mang lồng đèn lên bàn thầy chấm điểm”. Bạn có chiếc lồng đèn dán giấy kiếng rất đẹp: “Dạ. Hạnh bị liệt hai chân do bệnh sốt thua lúc nhỏ.
Rồi đến lúc tôi xếp hành lý đi TP. Anh Hai con làm”. Trước khi đi ông đã đốn giúp chúng tôi một cây tre và chặt ra một đốt tre lớn.
Thầy hỏi: “Các trò đã làm xong lồng đèn rồi à?”. “Dạ”. Thầy đứng dậy. Sáng thứ hai. Cầm lồng đèn chạy tới chạy lui vừa khoe. Có tiếng cười giễu. Hỏi ba bạn xong.
Tôi bối rối vì chưa biết tìm đâu ra tre để làm thì bạn Phương Hạnh ngồi cạnh đề nghị tôi đến nhà bạn làm chung vì nhà bạn có một bụi tre trước cổng.
Bước vào lớp. Hạnh ở nhà một mình. Cả lớp tôi đều quý mến bạn ấy. HCM vào học ngành y Đại học Y dược TP. Tôi hồi hộp xách hai chiếc lồng đèn bước lên. Sáng chủ nhật tôi đến nhà Hạnh rất sớm. Từng bạn xách lồng đèn chạy lên bàn thầy. Thầy đến. Cầm làm được chứ không phải là kết quả của sự nhờ vả.
Tôi và Hạnh hặm hụi chẻ ra từng thanh nhỏ rồi vuốt cho đều. Thạc sĩ bác sĩ NGUYỄN THỊ TUYẾT LOAN. Chấm điểm xong cả thảy lồng đèn. Giấy kiếng thẳng đẹp. Ông ngoại Hạnh đi Sài Gòn có việc. Tôi núm học thuộc bài ngay tại lớp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét