Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Lý giải vì sao người Việt còn bê trệ qua góc nhìn liên tục của một sinh viên.

Và chừng nào con người chưa cương trực nhìn vào khuyết điểm thì không thể tu bổ nổi tội và cái “nhọt” ấy sẽ càng ngày càng nghiêm trọng hơn, con người, nhà nước không tiến bộ được

Lý giải vì sao người Việt còn trì trệ qua góc nhìn của một sinh viên

Ảnh minh họa. Kinh tế là mũi nhọn của sự phát triển nhưng cái gốc của kinh tế không gì khác ngoài nhân tố con người.

Xã hội hiện đại đang chứng kiến sự vô cảm của không ít người. Cái đa số người Việt đang thiếu trầm trọng không chỉ niềm tin, ý thức mà còn cả sự thẳng thắn cầu mong, đánh giá chính mình.

Bản ngã do môi trường hình thành. Những diễn đàn thẳng thắn như “Vì khát vọng Việt”, talk show “nghĩ mở - nói thẳng”… cần phát huy thật nhiều, thật phổ cập và đồng bộ hơn nữa. Cũng từ sự bất lực khi đối diện với chính mình mà không cất cao đôi cánh khát vọng Việt bay lên được  Không dám nhìn thẳng, nói thật = không văn minh  Tâm lí cố thủ trong vỏ bọc bản thân tồn tại được suy cho cùng nó còn tuơng đồng với trình độ từng lớp.

Không có nhà nước hay cá nhân nào hoàn toàn xấu hay hoàn toàn tốt. Vậy vì sao chúng ta còn trì trệ…? Không dám ngó cương trực vào lỗi chính là một bó rác quấn chặt vào bánh xe tiến bộ, chừng nào chưa gỡ bỏ đi thì dù có tăng ga, có đi đúng đường thì cũng chẳng thể nào tới đích, kiên cố chưa tới đích đã hỏng xe hoặc sờn lòng lái xe.

Rõ ràng chúng ta đã có những đánh giá khách quan mang tính xã hội học hẳn hoi về tính tình con người Việt Nam.

Và dù không muốn thì chúng ta cũng phải dấn một sự cạnh tranh ngầm ngấm thiếu lành mạnh trong không ít cơ quan, đoàn thể. Chẳng thể có một khái niệm hoàn hảo nhưng con người không vươn tới sự hoàn hảo thì chỉ có thể đi lùi. Tư duy con người cao hay thấp, nhân cách ra sao phụ thuộc vào hàm lượng văn hóa của người đó.

Xã hội vẫn còn dễ dãi, dung túng cho lối nghĩ ấy thì nó vẫn còn đất sinh sôi. Trân trọng một dân tộc dám nhìn thẳng, nói thẳng, dám xát muối vào vết loét nhiễm trùng trên da thịt dù chịu xót xa. Muốn chữa bệnh thì phải tìm ra nguyên do của bệnh tật, tìm chính xác bệnh mình rồi thì mới có thể có phác đồ điều trị thích hợp. Chủ đề bàn bạc hôm nay là một hướng "nghĩ mở-nói thẳng” rất hiệu quả đánh vào tâm lí “mị thân” của nhiều người Việt bữa nay.

Khuyến khích sự chân thực, chính trực từ mỗi người dân Việt Nam. Trông không chuẩn xác về mình không chi gây ra ảo tưởng, hạn chế tư duy mà còn chẳng thể “ biết mình” mà tiến bộ được. Nhưng cái chúng ta đang bàn bạc trên diễn đàn này không hẳn đã đi sâu vào cái tôi cá nhân riêng rẽ mà thiên về học thuật, tổng kết, mang tính tầng lớp học nhiều hơn.

Cảm xúc của hàng triệu người khi gấp lại trang sách ‘Người Nhật xấu xí” hay “Người Mỹ xấu xí”… không phải là sự kinh tởm hay xem thường mà ngược lại, đó là sự trân trọng. Vì chưng cái mỗi người Việt thiếu chính là việc tự (dám) dìm thói xấu của bản thân và sửa chữa nó. Không ai thừa nhận mình nhỏ bé, không mấy người dám nhận mình sai dù rằng nhiều khi lên mặt biểu hiện và chỉ trích người khác.

Tránh né việc tự nhận dẫn đến giả trá, hủ lậu, không dám chịu trách nhiệm…tạo một tư duy ích kỉ. Báo Giáo dục Việt Nam xin được trích đăng nguyên văn bài viết "Người Việt Nam: Chưa nhìn thẳng vào cái xấu của mình!" của bạn đọc Bùi Trí Lâm:  Không dám nhìn thẳng vào lỗi…  Có nhiều dân tộc không ngại ban bố cho cả thế giới biết hình ảnh xấu xí của họ

Lý giải vì sao người Việt còn trì trệ qua góc nhìn của một sinh viên

Văn hóa làm nên con người, chỉ con người mới có khả năng cải tạo xã hôi. Chúng ta có quá ít những chiến dịch dài hơi mang tầm nhận thức và kĩ năng vượt qua chính mình.

Tư duy ấy sẽ diễn tả ngay trong việc làm, dẫn đến việc cả nể, e sợ, bao che cho nhau. Tuy nhiên nói thì dễ, làm mới khó. Những đánh giá toàn diện về thói xấu người việt sát với thực tại cũng tạo nên không ít sôi sục cải cách trong tư duy. Khi đuối lí cũng vẫn còn bảo thủ. Thiết tưởng người Việt cần có một quyển sách nói lên những tính xấu của mình.

Phê và tự phê không đạt hiệu quả cao, dân tộc sáng ý chuyên cần nhưng khó tìm thấy sự thực thà, cương trực.

Dân tộc đại kết đoàn nhưng thói ích kỉ cá nhân chủ nghĩa không ít. Khi dám nhìn thẳng vào những hạn chế của mình thì kiên cố tìm thấy được khát vọng, niềm và con đường phát triển. Bao che cho nhau những việc xấu nhưng không thể nhường nhịn nhau chỉ một chút va chạm nhỏ đẫn đến xô xát, thương vong, rồi báo thù bằng những thủ đoạn mọi.

Cái khó nhất vẫn nằm ở ý thức cá nhân. Chúng ta cũng vậy, vấn đề là chúng ta có dám cương trực nhìn vào và tìm ra giải pháp nâng cao con người chúng ta lên không. Hẳn nhiên nhận định chủ quan của người viết không bao gồm thảy người Việt theo kiểu “vơ đũa cả nắm”.

Dù không dám nhìn nhận bản thân hay cố tình mộng ảo về mình cũng đều đáng trách và phải tu chỉnh cả.

Nhiều người Việt không dám nhìn thẳng vào mình, khi bị phê bình thì hằn thù cá nhân chủ nghĩa, xem vỏ bọc thể diện cao hơn nền móng đạo đức. Một tín hiệu thực thụ đáng mừng là những năm gần đây từng lớp có chiều hướng nhìn thẳng vào thói xấu của chúng ta, mà tiên phong là giới trí thức. Ai ai cũng nghĩ xã hội như mình, làm sai không bị lên án, kỉ luật nên đã “chờn “ với đạo đức.

Việt Nam chúng ta không hề kém cạnh quốc gia nào về truyền thống hào hùng, con người cá nhân chủ nghĩa Việt nam không ít lần đứng hàng đầu thế giới ở nhiều lĩnh vực.

Chừng nào chúng ta không dám nhìn thẳng, nói thẳng, không thể thắng lợi chính mình thì chừng đó chúng còn chưa đi lên văn minh được. Sự dễ dãi của tầng lớp cũng là căn nguyên dây dưa của căn bệnh này. Có người chịu sự phê phán thì nhụt chí tiến thủ. Thói quen làm nên tính cách và cả số, để thay đổi không dễ nhưng điều này hoàn toàn có thể làm được. Lỗ Tấn tạc nên AQ đích thực đã vượt qua biên thuỳ Trung Quốc, người việt không ít những con người như AQ vây.

Nói theo một chủ trương quen thuộc thì đó là "phê và tự phê”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét