Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Con hát, đám cá biệt tang & lễ cưới.

Sân khấu với Hữu Châu là một thánh đường, mà nghệ sĩ là giáo đồ đến hầu lễ, nên hiển nhiên phải trang nghiêm, phải có đức tin vào sự nhiệm mầu

Con hát, đám tang & lễ cưới

Người xưa gọi con hát chúng tôi là “xướng ca vô loài”, không phải chỉ có nghĩa tiêu cực, mà còn nghĩa hăng hái: vì chúng tôi sống đời của vô kể nhân vật, lúc là cha con, lúc là người yêu, lúc là quân thù, lúc là thầy trò…”. Với Thành Lộc, Hữu Châu…, họ chỉ cần liếc mắt nhanh lẹ thì vị khán giả kia, nếu dân sành xem kịch, sẽ “rút được kinh nghiệm” về sau.

Anh đã là chủ lễ 3 đám cưới, của 2 đứa em và 1 đứa cháu. Những "con hát" ở trình độ như Hữu Châu ít khi nào để cho khán giả lạnh nhạt ngồi nhìn, họ luôn kéo khán giả nhập cuộc, để cùng sống, cùng vui buồn với nhân vật. Trong vài suất diễn, đang lúc cao trào, tự nhiên có điện thoại của khán giả đổ chuông, rất dễ cụt hứng, nghệ sĩ nào cũng cảm thấy bực mình.

Trong một vở cổ trang, tại lớp diễn cuối đời rất buồn của vị đại thần, cảm nhận ánh sáng hơi dư, chỉ bằng ánh mắt liếc về phía bàn ánh sáng, chuyên viên ngay lập tức hạ xuống 1-2 mức sáng, sàn diễn trở nên đúng tông và đúng tâm trạng.

Điều này lý giải vì sao vở diễn nào có Thành Lộc, Hữu Châu… thì khán giả thấy ổn hơn rất nhiều, vì họ không chỉ diễn cho riêng họ, mà còn nắm nhịp tổng thể sàn diễn. ” Bài:  Lý Đợi             Hãy gửi thông báo, bài viết và hình ảnh bạn có cho chuyên mục Giải trí của Đẹp Online   tại đây. Nhưng sống đời đơn thân, chỉ thầm yêu trộm nhớ người này người kia, và từ năm 2000 đến nay thì dứt yêu, vậy mà rành cả lễ nghi cưới hỏi, đúng là nghịch lý buồn.

Khán giả bỏ tiền mua vé vào xem chúng tôi làm giả sử thật, để họ có thể khóc cười theo nhân vật, để họ buông bỏ những cảm xúc bị dồn nén trong đời sống thông thường. Nghi lễ cho đám tang cũng nhiều và phức tạp bậc nhất, mà tự mình lại chẳng thể lo cho mình, nên phải có ai đó ngó nghĩ đến người khác – và anh nhận đảm trách chu đáo việc đó.

Nhìn cách nghệ sĩ này rót ly nước trà, châm điếu thuốc, cầm cây bút… dù chỉ có tính ước lệ, nhưng luôn sinh động như thật. 1. “Nghĩ thế cục của tôi cũng ngộ, tôi là con trai giữa, cách đây hai mấy năm khi anh trai chết, tôi trở thành đứa con lớn, xong cách đây ít lâu, khi thằng Trum gặp tai nạn qua đời, tôi lại trở thành đứa út.

Trong đời làm con hát, không ít lần ta sẽ bắt gặp ánh mắt thất vọng của khán giả, nên phải luôn cầm cố để chuộc lỗi ngay lớp diễn sau; ai không nhận làm bộ này thì thật khó để đi vào trái tim người xem. Trân trọng!. Chuyện “cứu bồ” như thế này với Hữu Châu diễn ra như cơm bữa, nhất là với các suất trước hết, khi hậu trường hay các diễn viên trẻ chạy đường dây chưa nhuyễn.

Rồi cũng qua năm qua tháng, vì cảnh ngộ gia đình mà người đàn ông cô độc này trở thành người vun vén chuyện cưới xin. 2. “Sàn diễn luôn là chuyện giả tạo, nhưng nếu mình diễn xong một lớp mà nghe khán giả buột miệng: diễn xạo xạo, diễn cứng đờ, diễn giả tạo… thì chỉ còn nước độn thổ. Trải qua nhiều mất mát tưởng chừng không thể chịu nổi, Hữu Châu vì gánh vác nỗi đau gia đình mà rành rọt tang lễ, có thể hiểu được.

Vậy mà cứ hết đám này đến lễ kia, do tính hay chú ý, tìm tòi, tự nhiên tôi rành rẽ, nghĩ cũng lạ”.

Hữu Châu kể từ trẻ anh đã chú ý đến chuyện này, vì chỉ nghĩ đơn giản rằng ai rồi cũng đến lúc vĩnh biệt ông bà, người thân, nên cần biết để lo cho đúng mực, vẹn toàn. Hữu Châu kể: “Đây là lễ thức mà tự mình có thể can dự vào và thường cảm thấy hoan hỉ, hạnh phúc, nhưng từ năm 19 tuổi, vì tình cảnh riêng, tôi chẳng còn muốn lo nghĩ cho mình nữa.

Bằng điệu bộ, anh chuyển dịch đạo cụ, chỉnh đốn bài trí, di chuyển đồng nghiệp… thật tài giỏi. Vừa út, vừa lớn, vừa giữa - giờ tôi là con trai một trong nhà”, Hữu Châu cảm thán.

Nghệ sĩ tâm can: “Xong một lớp diễn mà mình cho là cao trào, liếc xuống thấy khán giả ơ hờ, mắt họ thẫn thờ thì xem như mình thất bại. Bởi Hữu Châu từng cho rằng, mỗi đời người, tang lễ là điều chẳng ai muốn, nhưng không thể tránh, nên nó quan trọng nhất. Trong giới nghệ sĩ ở Sài Gòn, nếu thân quen với Hữu Châu, khi gia đình gặp chuyện buồn mà bối rối, chỉ cần hỏi, anh đều nồng hậu chỉ dẫn làm sao cho đúng trình tự và đúng lễ thức.

Bài viết được đăng tải sẽ nhận nhuận bút theo quy chế của Tòa soạn. Khi lên sàn diễn, với Hữu Châu, không chỉ có diễn viên diễn với nhau, mà mọi đạo cụ, âm thanh, ánh sáng, thậm chí khán giả sẽ cùng diễn theo.

Khi nào thấy mắt họ dõi theo, rưng rưng, rực lửa hoặc hân hoan theo tâm lý nhân vật, như vậy mới là thành công.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét